Lá thư này được viết từ năm 2025. Vì một lý do nào đó, nó đã không đến được tay các bác sĩ ngay khi ấy. Mãi đến hôm nay, Bệnh viện Quân y 7 mới có cơ hội được đọc.
Không phải một bức thư đánh máy chỉn chu. Cũng không phải những lời lẽ hoa mỹ. Đó là vài dòng thơ viết tay, có cả những lỗi chính tả rất đời. Nhưng chính sự mộc mạc ấy lại khiến từng câu chữ trở nên chân thành hơn bao giờ hết.
Mỗi câu thơ là một ký ức về quãng thời gian điều trị. Là hình ảnh những bác sĩ, điều dưỡng âm thầm chăm sóc người bệnh qua từng bữa cơm, giấc ngủ, từng lần thăm khám. Là niềm vui giản dị của một người bệnh khi được khỏe mạnh để trở về với gia đình.
Với người viết, lá thư có thể đã hoàn thành sứ mệnh từ ngày đặt bút.
Nhưng với chúng tôi, dù đến sau gần một năm, những dòng chữ ấy vẫn mang nguyên vẹn giá trị. Bởi sự ghi nhận của người bệnh luôn là nguồn động viên quý giá để mỗi cán bộ, nhân viên y tế tiếp tục tận tâm với nghề, tiếp tục nỗ lực vì sức khỏe của nhân dân.

Truyền thông Bệnh viện Quân y 7